Trích: Đền Vối
Hoang sơ thung vắng ngập NẮNG vàng
Vối GIÀ trăm TUỔI giữa ĐỒI
hoang
Hang động xanh um đầy LAU sậy
Voi nằm đền Vối ngủ mơ màng.
Vối xanh nước mát giữa trưa hè
Mênh
MÔNG trời NƯỚC rộn tiếng ve
Rắn VÀNG mấy CẶP nằm IM ngủ
Cuối đền phơ phất mấy cành tre.
Hoàng quang Thuận
Đếm được 10 lỗi cơ bản phạm đường qui. Không hiểu ông thi sĩ
này ăn nhầm phải cái gì mà làm thơ lộn xộn thế? Thế mà chúng còn dám bảo do vua Trần mớm cho đấy?
Tuyên truyền báo chí nhắng nhít cả lên làm trò cười cho cả thế giới.
Để ngắn gọn không nền
bàn nhiều về một bài thơ nhí nhố tối nghĩa chẳng đáng gọi là thơ này, chỉ là những câu bâng
quơ ngáp ruồi. Ngáp ruồi chỗ nào thì bạn đọc cũng thừa thông minh để hiểu rồi. Vậy tôi xin có thơ
sau để góp vui những bạn thơ và bạn đọc vô tư có tấm lòng với tổ quốc và dân tộc trên trang
Facebook này:
Đền Hoang Màu Vối
Hoa Lư thành cổ ngôi đền cổ
Chen chúc vối đầy trước cửa
hang
Cảnh tượng thâm u nghe rợn lạ
Côn trùng rên rỉ rắn mơ màng
Khói hương le lói ai vừa thắp
Thấp
thoáng đằng xa những bóng hồn
Tức tưởi oán hờn không siêu thoát
Mây vàng bảng lảng buổi hoàng
hôn
Cành vối xanh tươi mát ngọt ngào
Cô liêu buồn bã hạt mưa trào
Bờ hiên thánh thót
sầu năm tháng
Ong bướm xôn xao gió dạt dào
Chẳng hiểu đền xây tự thuở nào?
Thờ ai chẳng
biết cớ làm sao
Thổ dân quen gọi là đền Vối
Hái về tâm dạ buồn nôn nao!
thơ làm nhân
đọc 2 khổ thơ tự do của Hoàng quang Thuận: Đền Vối
24.8.2012 Lu Hà
Trích: Hoàng Long Giang
Hợp lưu
dòng chảy của ba sông
Lê, BÔI uốn KHÚC Lạng, THÂN rồng
Linh khí thần tiên trường HƯNG vượng
Tưới
MÁT vườn XƯA thầy Minh Không
Long giang mạch khí của trời Nam
Chuyển vận Long vân khúc khải hoàn
Ngàn
năm đất nước bao binh lửa
Sử sách bi hùng máu thắm trang
Hoàng quang Thuận
Đếm được
6 lỗi cơ bản phạm đường qui. Vần ép méo mó nên xếp vào dạng thơ tự do.
Lê Bôi uốn khúc
Lạng thân rồng? Bố khỉ tối nghĩa vô cùng nghe mà nực cười, có khác chi: Lê Bôi uốn khúc nặc thịt
rồng? Rồi còn nữa chứ: Linh khí thần tiên trường hưng vượng. Lịch sử hàng nghìn năm phế hưng dâu
biển vật đổi sao dời là qui luật của tự nhiên. Tan rồi hợp, hợp rồi tan nhưng cái tâm thức dân tộc thì
trường tồn mãi mãi có xu hướng từ tiểu ngã trở về đại ngã. Nhưng luân hồi sinh tử hoại diệt
là triết học nhà Phật là cơ bản của biện chứng luận thần học. Thơ này không thiền mà phản thiền
chỉ quen thói tâng bốc lu loa nói phét như cộng sản. Thơ không viết ra được cái tình người, lòng người.
Một loại thơ vớ vẩn ngô nghê vô cảm. Đọc thì tự biết ai cũng có bộ óc để nghĩ suy và trái
tim để mà tự cảm thấy. Người chứ có phải gỗ đá sắt thép Roboter đâu?
Tưới mát vườn
xưa thầy Minh Không? Là cái con khỉ gì đây? Đang viết câu trên Linh khí thần tiên trường hưng vượng
rồi ngoắt một cái : Tưới mát vườn xưa thầy Minh Không. Ai chả biết Thầy Minh Không còn làm thuốc, có
vườn thảo dược. Nhưng cái linh khí thần tiên dính dáng gì đến vườn thuốc cuả thày? Đúng là
thơ anh Chí Phèo có khác luôn thiếu tính lôgich.
Cả bài thơ chỉ thấy khí là khí sao mà lắm
khí thế? Khí nhiều như khí cuả ông Hồ cứ ứ đọng mà phun ra luễ loã không ai kịp dọn cho cụ. Ối
giời ơi là giời, thơ ơi là thơ. Tôi muốn tự tát vào mặt mình, sao ngu thế cứ lăn xả vào đọc
thơ này? Để sửa cho lại cái sai lầm trót dại của mình, tôi xin có bài thơ sau hậu tạ các bạn thơ
ngó qua.
Dòng Sông Đẫm Lệ
Ngày xưa dân gọi sông rồng vàng
Náo nhiệt tinh kỳ trống thúc
vang
Lê- Bôi hội tụ vùng sông Lạng
Lịch sử bi hùng máu nhuộm trang
Phế hưng thương cuộc đời
dâu bể
Phá Tống bình Chiêm Lê Đại Hành
Minh Không uyên bác thiền sư dược
Ca khúc khải hoàn
sáng sử xanh
Vua Lý dời đô đến Đại La
Thăng Long từ đó trái tim người
Ngàn năm thổn
thức dòng sông chảy
Thương bến đò xưa máu lệ rơi!
Hoàng Long Giang! Hỡi Hoàng Long Giang!
Một thuở
binh đao hận dở dang
Công chuá Phất Kim buồn chẳng nói
Phiến sầu vạn cổ gió mênh mang!
thơ làm nhân
đọc 2 khổ thơ tự do của Hoàng quang Thuận: Hoàng Long Giang
24.8.2012 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét