Thứ Năm, 18 tháng 9, 2025

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 63

 

Trích: Kẻm Gió

Sông nằm ở giữa núi hai bên
Nội ngoại nghi môn thật vững bền
Kẻm Gió đẩy thuyền đưa nhẹ gió
Trần gian sao giống ở CÕI tiên

Hoàng quang Thuận

Kẻm gió là tiếng địa phương? Hay là hẻm gió, hẽm gió?

4 câu tủn mủn có một lỗi phạm đường qui.

Sông nằm ở giữa núi hai bên - Nội ngoại nghi môn thật vững bền. Đây là 2 câu thơ tối nghĩa nhằm tả một khúc sông mà Thuận gọi là Kẻm Gió. Theo tôi có thể chỗ này giống như túi gió? Sông nằm ở giữa túi gió hay kẻm gió gì đó và hai nên là núi.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 62

 

Trích: Tam Cốc

Nước mòn vách núi hẻm ĐÁ vôi
Biển cả ngàn xưa đã XA rồi
Ngô ĐỒNG uốn LƯỢN theo vách núi
Sông soi bóng nhạn cánh chim trời

Hoàng quang Thuận

Muôn thuở thì vẫn cứ là cậm cạnh, thơ này thì khó mà ngẩng mặt nhìn trời xanh được cứ tăm tối mãi thôi. Đọc thơ thì biết thừa cha đẻ của nó chỉ là hạng tiểu nhân tầm thường kém cỏi vô học bất tài Dù có là giáo sư tiến sĩ này nọ chỉ là thứ đồ hư danh làm đỏm mà thôi. Tôi cứ phải đếm mỏi cổ mãi, bài này phạm 4 lỗi cơ bản không thể ba trợn ba trạo cãi lý đây là thơ hiện đại, cải tiến cho phù hợp với bước tiến của thời đại, thơ đường biến thể biến cách để đạt đến đỉnh cao của trí tuệ cao siêu thượng hạng.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 61

 

Trích: Đền Vực Vông

Vực Vông trung liệt đền linh thiêng
Hiển thị rằm giêng sáng rực đền
Liệt nữ anh hùng còn sống mãi
Chuyện tình chung thủy gái thuyền quyên

Hoàng quang Thuận

Bài này may mắn cho ông Thuận, không có lỗi phạm qui, nên xếp vào thơ mới không ở trong đám thơ tự do hổ lốn ông Thuận đã nhét chặt bị nhưng vần chưa gọn, lời thơ ngô nghê ú ớ.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 60

 

Trích: Chuà Hoa Sơn

Lớp lớp đá chồng đường RÊU phủ
Hoa Sơn nhũ động tự ngàn xưa
Hương thị khói sương mờ lãng đãng
Lưng chừng sườn núi một ngôi chùa

Quần tiên tụ hội ở nơi đây
Long LANH đáy NƯỚC dòng suối đầy
Tiên cảnh bồng lai nơi cõi Phật
Ngũ SẮC hang TRẦN áng MÂY bay

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 59

 

Trích: Đạt Ma

Đạt Ma sư tổ nhắm MẮT thiền
Thiện NAM tín NỮ có kiếp duyên
Phổ độ chúng sanh từ BAO kiếp
Đền thiêng ngài ngự ở bên thềm

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 58

 

Trích: Động Thiên Hương

Linh từ quốc mẫu Trần Thị Dung
Quốc sắc thiên hương chín cửu trùng
Hương tỏa ngát trời huyền ảo động
Đệ NHẤT trời NAM Đại Hồng Chung

Thiên hương tiên động ngày xưa ấy
Mây TRỜI ao NƯỚC đã ĐONG đầy
Ngàn NĂM thế SỰ bao THAY đổi
Còn LẠI ngang TRỜI một CÁNH mây

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 57

 

Trích : Hang Sáng

Mờ ảo hơi sương trước cửa hang
Xù xì gân guốc chú voi vàng
Lân quang lấp lánh lòng hang rộng
Óng ánh muôn màu của KIM quang

Hoàng Quang Thuận


Hiếm hoi cũng được bài này phạm chỉ một lỗi. Một bài thơ dớ dẩn không biết tả voi hay tả hang? Voi sống, voi chết hay voi nhũ đá đây?

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 56

 

 Trích: Đền Cũ

Linh thiêng đền cũ dựng đồi cao
Tả Hữu Thanh Long, Bạch Hổ chào
Dựa LƯNG Huyền VŨ tiền CHU Tước
Minh đường tháp bút thẳng trời sao

Hoàng quang Thuận

Phạm 3 lỗi đường qui, nhưng ông Thuận cố ép mấy vần cao, chào, sao. Dễ tưởng để giả mạo thơ tứ tuyệt hòng lừa bịp các anh Phèo cô Nở. Đây là thơ vua Trần Nhân Tông làm đấy? Nhưng thiên hạ này mênh mông lắm, không phải ai cũng dễ ngu mụ mẫm như Thuận và vây cánh buôn thơ tưởng. Không thể xếp vào thơ mới được, vẫn nên ném vào bị thập cẩm hổ lốn cuả dòng thơ tự do.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 55

 

Trích: Ba Hang

Hang Sính, hang Si, hang BA giọt
Tình buồn công tử giữa hang sâu
Sính lễ đâu còn người bạn cũ
Cống hồ đất khách nhớ thương đau

Ba hang để lại tình duyên lỡ
Ôm hận thiên thu giọt lệ buồn
Trời xanh nỡ phụ gương lành vỡ
Công tử ôm sầu nước mắt tuôn

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 54

 

Đền Trương Hán Siêu

Văn võ toàn tài Trương Hán Siêu
Đền xưa gió thổi cảnh cô liêu
Bạch Đằng Giang phú thời tao loạn
Tri ÂM bạn CŨ dưới TRỜI chiều

Nghê chầu một cặp ở trong sân
Cuốn THƯ triều NGUYỆT lưỡng LONG thần
Hậu CUNG hương ÁN Hàn Học Sĩ
Suốt đời nhân nghĩa để an dân

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 53

Trích: Chùa Bàn Long

Bàn Long lấy động núi làm chùa
Voi NẰM mơ NGỦ giữa AM xưa
Lọng VÀNG ngũ SẮC mây CHE phủ
Khê Đầu rồng cuốn tựa phun mưa

Vào chùa qua cầu đá cong cong
Đá XANH nguyên KHỐI tựa HÌNH rồng
Long CHẦU hổ PHỤC quanh BÀN Phật
Mây bay phượng múa chốn non bồng.

Hoàng quang Thuận

Đếm được 12 lỗi cơ bản nhét đầy hai khổ thơ nhỏ bằng hai lỗ mũi đầy lông nở to của anh chàng thi sĩ rỏm. Đây là sản phẩm của anh chàng khùng làm thơ; chứ bảo là đường thi qủa thật là bôi bác nhẫn tâm trắng trợn qúa mức tưởng tượng? Còn viện cớ hiện đại hóa đường thi cho phù hợp với nền kinh tế thị trường, khoa học tiến bộ toàn cầu thì vẫn là giọng điệu muôn thuở cuả các anh cộng sản gà nòi, bản chất cố hữu dốt nát nhưng lại háo danh chống chế theo kiểu Chí Phèo này không bao giờ bỏ được. Nhưng chỉ buồn là họ dám trám vào mồm vua Trần thì thật là tội cho Ngài qúa.

Bàn long lấy động núi làm chùa một câu tối nghĩa mít đặc. Bàn Long hay Bàn Long Tự là tên chùa Bàn Long. Viết như vậy có khác chi bảo có người nào đó hay có vị sư tổ tên là Bàn Long?

Voi nằm mơ ngủ giữa am xưa? Không biết là voi sống hay tượng voi đây nằm mơ giữa am xưa? Cả con voi khổng lồ chui lọt vào trong am bằng cái lỗ mũi mà cũng viết cho bằng được, không biết ngượng, có khác chi vu cáo xuyên tạc đâu?

Lọng vàng ngũ sắc mây che phủ? Lọng vàng là biểu tượng quyền quý cuả vua nhưng mây nào che phủ trên cái lọng vàng trong am?
Khê Đầu Rồng cuốn tưạ phun mưa? Viết càng bậy thêm. Này nhé đơn giản cái ngôi chùa có tên là Bàn Long Tự xây cất trên dãy núi voi có dáng hình con voi nằm phủ phục đầu hướng về kinh đô Hoa Lư, nhưng ông Thuận dưạ vào hình ảnh con voi ở vườn bách thú để viết bậy bạ nhí nhố. Chùa Bàn Long nằm ở thôn Khê Đầu Thượng, xã Ninh Hoà ngày nay.

Khổ sau cũng lên đồng nhí nhố vô cảm như khổ đầu. Nhất là: Mây bay phượng múa chốn non bồng v. v... Một bài thơ đọc lên thấy tức cười.

Xin có thơ sau:


Đại Tượng Bàn Long Tự

Bàn Long chùa ở Khê Đầu Thượng
Dân xã Ninh Hoà nặng gánh thương
Đại tượng xót xa nằm phủ phục
Hoa Lư thành cổ mộng sầu vương

Trong động Phật đài tỏa ngát hương
Sương mờ cầu đá uốn hình cong
Tơ liễu bờ xanh chiều hiu hắt
Tàng long ngoạ hổ chốn thiên bồng

Sư cụ toạ thiền trên tảng đá
Nâu sồng đạo mạo cảnh siêu nhiên
Cá lội lững lờ mây bảng lảng
Chuông ngân thoang thoảng dạ sầu miên

Đêm thanh trăng sáng gió hương ngàn
Văng vẳng đâu đây một điệu đàn
Công chúa Phất Kim tà áo trắng
Ngàn thu mưa nhỏ cõi dương trần...!

thơ làm nhân đọc 2 khổ thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận :Chuà Bàn Long
26.8.2012 Lu Hà


Trích: Hang Sơn Dương

Hoang sơ rậm rạp ở quanh hang
Sơn DƯƠNG tìm ĐẾN sống TỪNG đàn
Nước NON hoa CẢNH tha HỒ mát
Hang động thần tiên giữa MÂY ngàn

Hoàng quang Thuận

Đếm được 7 lỗi nhét vào 4 câu thơ ngắn.
Hai câu sau mới là thi sĩ đại Chí Phèo viết tặng cô tiểu thư thị Nở: Nước non hoa cảnh tha hồ mát- Hang động thần tiên giữa mây ngàn. Đúng là xã hội quái thái mới đẻ ra sản phẩm văn hoá quái thai.

Xin có thơ sau:


Động Dê Rừng

Cây xanh toả mát nước gương trong
Rậm rạp cửa hang cỏ lấp đường
Nháo nhác cánh dơi bay loạn sạ
Nhẹ nhành lầm lũi bóng sơn dương

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 52

 

Trích: Đền Trình

Nội loạn triều Đinh phò ấu chúa
Ơn vua nghĩa nước cưỡi phong vân
Tràng An sóng nước còn muôn thủa
Hương khói đền xưa tiếc TRUNG thần

Lòng trung sáng mãi cùng NHẬT nguyệt
Thiên THU còn CÓ với NON sông
Hữu Tả Thanh Trù người TRUNG liệt
Gió THỔI đền THIÊNG ngọn CỜ hồng

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 51

 

Trích: Đền Vua Lê

Hoa sen đua nở điện thờ vua
Cá quẫy ao trong đang NÔ đùa
Khóm trúc hóa rồng chân đế nghiệp
Hổ thiền như ngủ trước sân chùa

Hoàng quang Thuận

Hiếm hoi bài này chỉ phạm đường qui một chữ. Nhưng có 4 câu tủn mủn chả ra ngô khoai gì xếp vào thể thơ mới hơi khó đấy. Chỉ đáng xếp vào thơ tự do nhí nhố của con cháu ông Chí Phèo. Còn bảo tứ tuyệt do vua Trần mớm cho thì còn khuya.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 50

 

Trích: Vua Lê Ra Trận

Nhà Tống thừa cơ đánh nước Nam
Binh hùng tướng mạnh kéo từng đoàn
Lê Hoàn ra trận lên ngôi báu
Chi LĂNG Tây KIẾT, Bạch ĐẰNG Giang

Phá Tống bình Chiêm thân CHINH Nam
Hoàng ĐẾ ra QUÂN dưới NẮNG vàng
Sử xanh ghi lại người ra trận
Non SÔNG bờ CÕI sạch PHIÊN bang

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 49

 

Vua Lê Đại Hành

Chân mệnh đế vương thủa lọt lòng
Rồng vàng đã ấp ở bên trong
Lê Hoàn Thập Đạo mang chân khí
Trên VAI nặng GÁNH vận NON sông

Vua Đinh tiên đế đã băng hà
Để YÊN xã TẮC với TRIỀU ca
Vận nước lâm nguy tôn MINH chủ
Thái HẬU vua LÊ lại MỘT nhà

Phá Tống bình Chiêm Lê ĐẠI Hành
Ngàn năm còn mãi với SỬ xanh
An dân dựng nước đầy mưu lược
Hào lũy thung sâu dựng trường thành

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 48

 

Trích: Lăng Mộ Vua Đinh Tiên Hoàng

 

Vua Đinh nằm TRÊN núi MÃ Yên

Thanh LONG Bạch HỔ ngự điện tiền

Chu Tước chim bằng bay sóng cả

Huyền vũ Quy NẰM giấc mơ tiên

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 47

 

Trích: Đền Phất Kim

Thất Trụ chùa xưa còn có nữa
Phất Kim công chúa của Tiên Hoàng
Đền LẠNH gió MƯA màu rêu nhạt
Lau mọc chen cành cảnh sơ hoang

Ôm hận nghìn thu rơi lệ ngọc
Trâm tan bình vỡ nước hoa trôi
Xiêm ÁO còn VƯƠNG bờ GIẾNG cũ
Duyên TÌNH bi HẬN nước MẮT rơi

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 46

 

Trích: Chuà Minh Đỉnh

Minh Đỉnh danh lam thờ TIÊN Phật
Đá xanh từng bậc tới tam quan
Núi ĐÁ tầng TẦNG cao CHẤT ngất
Quần tụ linh sơn dãi lụa vàng

Hoàng quang Thuận

4 lỗi cơ bản đường qui, thơ mới cũng chưa được, nên gọi là thơ tự do vô thưởng vô phạt muốn thiên thẹo nhí nhố gì theo cảm tính chủ quan và chẳng ai dám bàn cãi gì về nghệ thuật.
Một bài thơ đọc lên muốn ngáp ngáp vì ruồi cứ vo ve đòi vào thưởng thơ. Minh Đỉnh danh lam thờ Tiên Phật? Minh đỉnh nào thờ tiên mà chỉ thờ Phật thôi. Cái nhà anh Thuận này chỉ được cái nói bậy. Nên nhớ là đạo tu tiên và đạo tu Phật khác nhau.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 45

 

Trích: Long Triều

Bách bảo thiên tuế núi Đại Vân
Điện CŨ Phong LƯU, Tử Hoa gần
Bồng lai cực lạc Trường Xuân điện
Vua ngự càn nguyên đón gió xuân

Hoàng quang Thuận

2 lỗi đường qui. Vậy xếp vào thơ tự do, vô thưởng vô phạt, không biết tác gỉa ú ớ muốn viết cái gì? Tối nghĩa vô cùng với hai chữ bách bảo. Bách bảo kim rương là cái hòm đựng đồ qúi gía của nước Kim mà nhà Tống muốn chiếm đoạt sao lại rơi vào đây?

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 44

 

Trích: Hang Đá

Nhũ đá trần hang giọt nước rơi
Tiên bay mây trắng cả hang trời
Ngư ông râu bạc ngồi câu cá
Ông lão đánh cờ nước chảy xuôi.

Hoàng quang Thuận

Lần đầu tiên bỗng nhiên tôi thấy không sai phạm cả niêm và luật. Nhưng chưa phải là tứ tuyệt. Theo tôi ngư ông đối với ông lão là được. Nhưng râu bạc không đối với đánh cờ vì râu là danh từ chỉ bộ phận cơ cuả con người và đánh là động từ. Ngồi câu cá chưa đối với nước chảy xuôi. Bài này có thể gọi là thơ mới đấy. Thơ này gán vào mồm vua Trần thật là qúa đáng. Cái trần đá đó làm sao lại có thể lắm hình tiên bay lẫn trong mây trắng cả hang? Nói vậy có ngoa ngữ không? Liệu là tiên hay giơi bay đen kịt cả hang trời đây, giơi bám đầy nóc hang?

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 43

 

Trích: Dãy Non Lê

Vòng cung Tây Bắc dãy non Lê
Vua ĐINH rồng TIÁ cưỡi hạc về
Chiều TÀ soi BÓNG kỳ LÂN phục
Hùng VĨ trời NAM dãy non khê

Hoàng quang Thuận

Đếm được 7 lỗi phạm đường qui.

Vua Đinh rồng tiá cưỡng hạc về? Không rõ nghĩa sính dùng chữ màu mè hoa hòe hoa sói thành ra vô cảm. Vua Đinh rồng tiá có khác chi ám chỉ ăn mặc hoàng bào rồng tía như một ngã hề cưỡi hạc. Màu tía đôi khi được sử dụng như biểu tượng của hoàng gia, có từ thời La Mã cổ đại, khi mà quần áo được nhuộm bằng màu tía Tyrus được giới hạn sử dụng cho những đẳng cấp cao. Màu này, gần với màu đỏ thẫm (crimson) hơn là suy nghĩ của chúng ta về màu tía, là màu ưa thích của nhiều vị vua và hoàng hậu. Theo tôi màu tía là trộn giữa màu đỏ và xanh da trời để ám chỉ những công chúa và hoàng tử sinh ra trong nhung lụa. Còn vua Đinh xuất thân từ một đứa trẻ chăn trâu, đã dựng cờ khởi nghĩa dẹp tan 12 sứ quân và là người đầu tiên khai sinh ra nền độc lập tự chủ.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 42

 

Trích: Đền Vối

Hoang sơ thung vắng ngập NẮNG vàng
Vối GIÀ trăm TUỔI giữa ĐỒI hoang
Hang động xanh um đầy LAU sậy
Voi nằm đền Vối ngủ mơ màng.

Vối xanh nước mát giữa trưa hè
Mênh MÔNG trời NƯỚC rộn tiếng ve
Rắn VÀNG mấy CẶP nằm IM ngủ
Cuối đền phơ phất mấy cành tre.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 41

 

Trích: Giếng Ngọc

Mắt rồng long mạch hiện thiên cơ
Giếng nước ngàn xưa mãi đến giờ
Trai giới lễ tiên dùng giếng Ngọc
Xanh trong không cạn tự khai sơ

Khói sương huyền ảo thật LẠ lùng
Nắng HÈ hơi MÁT giữa KHÔNG trung
Mùa ĐÔNG ấm ÁP đầy SINH khí
Long lanh đáy nước tận CỬU trùng

Hoàng quang Thuận

Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2025

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 40

 

Trích: Dãy Trư Sơn

Thanh long Bạch Hổ dãy Trư Sơn
Tiền thủy hậu cung núi trập trùng
Hoa SƠN kỳ VĨ màu NON nước
Phượng Hoàng bay lượn giữa không trung

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 39

 

Trích: Thần Cao Sơn

Oai linh thần núi Bái LĨNH Sơn
Trung TRINH non NƯỚC dạ chẳng sờn
Tâm LINH đắc ĐIẠ vùng đất thánh
Ngàn năm trấn trạch thần Cao Sơn

Hoàng quang Thuận

Đếm được 5 lỗi. Vậy thơ này không thể đổ mãi cho vua Trần mớm cho. Đã dốt đặc cán mai, đầu óc tăm tối ngu độn lại còn giỏi chống chế ngụy biện là thơ phá cách, cách tân, hiện đại theo trào lưu tiến bộ cuả khoa học là văn minh hội nhập thế giới theo nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa học lỏm của anh chàng I Van Lê Nin gì đó

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 38

 

Trích: Niên Hiệu Thái Bình

Bỏ luôn niên hiệu của BẮC phương
Trời NAM một CÕI đấng QUÂN vương
Thái BÌNH niên HIỆU vua ĐINH đặt
Phong kiến tập quyền mạnh hùng cường

Mở nền triều chính nước non Nam
Có khác chi Đô Hán TRÀNG An
Trời NAM nhân KIỆT còn LƯU mãi
Sóng VỖ ngàn NĂM nước CƯẢ Hàn

Hiện Tuợng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 37

 

Trích: LÀNG CỔ

Mái nhà ẩn hiện dưới RẶNG cây
Nước TRONG núi BIẾC đá RÊU đầy
Làng QUÊ yên Ả trong THUNG núi
Kinh đô Việt cổ gió ngàn tây

Dậu tre phên liếp Cố Viên Lầu
Ba BỀ dựa NÚI ở THUNG sâu
Chuối XANH trổ QUẢ bên HÈ vắng
Trước sân xào xạc mấy hàng cau

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 36

 

 Trích: Cố Nhân

 

Cố nhân quay lại đã nghìn năm

Đô THÀNH ngày ẤY dưới TRĂNG rằm

Hoa TRÔI giếng NGỌC đâu CÒN nữa

Lư thành người cũ có viếng thăm

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 35

 

Trích:Yên Tử

Vòng cung uốn lượn tựa mình rồng
Vươn MÌNH thế NÚI hướng BIỂN Đông
ẩn SÂU khúc LƯỢN trong LÒNG đất
Đầu rồng ngoảnh lại hướng Thăng Long.

Hoàng quang Thuận

6 lỗi cơ bản. Thơ Thuận làm hay thuê ai đó làm thì tôi mặc xác họ, nhưng vua Trần thì xin lỗi. Thơ này theo tôi là thứ rác rưởi người ta lượm về. Đọc mà thấy buồn nôn. Tính tôi bỗ bã ngay thẳng thực lòng có sao nói vậy. Hay thì nói hay dở thì nói dở trên cơ sở lý luận phân tích có đầu có đũa ngọn ngành thế này, thế này và thế này... Tôi chẳng thèm ghen tuông kèn cưạ gì với cái nhà anh Thuận hâm hấp bốc đồng này đâu. Anh ta có có phải là Abert Einstein hay Cao Hành Kiện gì gì đó đâu mà ghen tỵ? Chỉ là ngã vô học vớ vận không biết chập cheng thế nào mà có bằng giáo sư tiến sĩ mới lạ? Nhưng thôi chức vụ là cái khát vọng, danh vọng của anh ta hay người đời. Còn tôi thì chỉ có một niềm đam mê nghiên cứu về văn thơ là cái thú vui thôi chứ chẳng vương hầu công bá hay ăn cái dải dút gì đâu.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 34

 

Trích: Vua Phật

Nhớ vua Trần Nhân Tông
"Được làm vua chăn dân trăm họ
Được làm Phật cứu độ muôn loài"

Ngạn cổ ngàn xưa đâu có sai
Linh Sơn Yên tử đạo PHẬT đài
Vua Trần đã biến thành vua Phật
Tây PHƯƠNG kề CẬN Phật NHƯ Lai.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 33

 

trích: Vân Du Yên Tử
Kính tặng Thầy Ni sư trưởng Huệ Giác.

Núi lượn trong mây, mây VỜN núi
Vân du Yên Tử bước chân thầy
Trăm năm đâu dễ hồi du cảnh
Người cũ chùa xưa mé HIÊN tây.

Yên Tử Thầy ơi! Con tới đây
Mênh mông mây núi bóng Sư thầy
Trăm năm duyên kiếp còn lưu lại
Lối cũ đường xưa ngập cỏ cây.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 32

 

Trích: Trời Quang Yên Tử

Trên non Yên Tử ngày trời quang
Bức TRANH thủy MẶC dưới nắng vàng
Nhấp NHÔ như SÓNG triền ĐỒI núi
Xa xa một dải Bạch Đằng giang.

Trời đất kỳ vĩ lòng xốn xang
Gió reo thánh thót những cung đàn
Chùa Đồng Yên Tử trời đất Phật
Ưu PHIỀN trần TỤC thủy TIÊU tan.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 31

 

Trích:Tổ Trúc Lâm

Minh quân Hoàng đế Trần Nhân Tông
Đức Vua hiển Phật đời nhà Trần
Thắng GIẶC Mông - NGUYÊN tu CÕI Phật
Lưu đời đệ nhất Tổ TRÚC Lâm.

Hoàng quang Thuận

Một bài thơ cậm cạnh vớ vẩn có 4 lỗi cơ bản đường qui. Theo tôi nên xếp vào dạng thơ tự do nhí nhố. Nói như vậy không phải ai làm thơ tự do đều nhí nhố cả. Như ông Hữu Loan chẳng hạn chỉ có một bài Đồi Tím Hoa Sim mà chan chứa xao xuyến lòng người Việt Nam từ nửa gìa thế kỷ đó sao? Tôi muốn nói tâm hồn thơ phải có và câu chữ nghe êm tai là được, thơ vẫn cứ hay. Nếu người ta đọc lên mà cay cay khóe mắt, rớm rớm lệ thì nghệ thuật kỹ xảo vẫn có thể châm chước được.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 30

 

Trích:Thác Vàng

Ngọn nước như từ trời đổ xuống
Cây rừng khép tán nép bên khe
Mảnh trời ngọn tháp thiên thu thủy
Đâu biết nơi đây có nắng hè!

Hoàng quang Thuận

Bài thơ này đã chút tiến bộ, nên có thể xếp vào thơ mới, tôi không dám xếp vào thành phần giai cấp thơ tự do. Nhưng tủn mủn quá, thơ mới chỉ són ra 4 câu tẻ nhạt này cũng thành công cốc mà thôi.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 29

 

 

Trích: Tặng Sư Thầy

Một khắc mây tan giống ĐẦU rồng
Trập trùng uốn lượn giưã hư không
Bóng Thầy chống gậy trên sườn núi
Có phải người xưa cảnh cũ không?

Hoàng quang Thuận

Bài này rất may mắn Thuận chỉ sai phạm một lỗi thôi. Nhưng chỉ có 4 câu tủn mủn không đáng gọi là thơ nên tôi vẫn xếp vào thơ tự do.
Thực ra là thơ tặng của ông Thuận cho sư bà Huệ Giác thiết tưởng cũng nên nói qua về ý nghĩa nội dung. Thực ra ông Thuận đi chuà vì mục đích gì? Có phải muốn chứng minh Việt Nam có tự do tín ngưỡng không? Tại sao thích nữ theo tôi gọi là sư bà khi về già, lúc trẻ là ni cô. Tại sao gọi là sư thầy? Thuận cố tình lận trắng con đen hay do Thuận qúa ngu tối không phân biệt được sư ông và sư bà?
Tôi không biết cảm nghĩ của sư bà như thế nào khi đọc bài thơ này? Nếu là tôi thì cùng lắm là một chữ cám ơn cho phải phép và quên béng nó luôn. Nếu phân tích ra là một bài thơ mai mỉa có thể là chính ông Thuận không tự hiểu ra, hoặc nhờ ai đó làm hộ. Nên tôi không tiện phân tích sâu về ý nghĩa cuả bài thơ vì phép lịch sự. Nhưng cũng nên nói qua vài nét để cho Thuận hiểu:

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 28

 


Trích: Sữa Mẹ

Ngách hang núi đá núm VÚ con
Sữa mẹ linh thiêng nhỏ giọt tròn
Nhỏ DẦN từng GIỌT đêm ĐẦY bát
Nước đầy chỉ một bát con con

Hoàng quang Thuận

4 lỗi cơ bản vể đường qui. Bố khỉ thơ với chẳng phú ngô nghê như anh Phèo cô Nở hú hí với nhau như hát ghẹo trêu chọc nhà chùa ấy?
Một bài thơ tủn mủn hai vần con và một vần tròn. Chứng tỏ tác giả là kẻ vô học thiếu chữ nghĩa. Giáo sư tiến sĩ hay có là đại trí con cháu Khổng phu Tử mà viết lách như thế này cũng coi như kẻ mù chữ mà thôi. Tiến sĩ, giáo sư cái con khỉ. Toàn trò mua bằng rỏm để bíp thiên hạ. Nếu không bày ra cái trò thơ phú dở hơi này thì ai biết đó là đâu. Tung tích khả năng học vị kiến thức thật sự vẫn được dấu kín.

Thơ Chế Nhạo Chùm 125

 

Sao Mà Mày Ngu Thế

Thơ trào phúng

 

Ăn phải cái đồ gì?

Sao mà mày ngu thế

Vu khống Sư Minh Tuệ

Đơn từ khắp hoàn cầu

Thơ Chế Nhạo Chùm 124

 

Đi Tu Theo Phương Án

Thơ trào phúng

 

Đi tu theo phương án

Ngang ngạnh dở như cua

Dằng dai nó phân bua

Miệng lưỡi con báo đốm

Thơ Chế Nhạo Chùm 123

 

Thằng Báu Cũng Đi Tu

Thơ trào phúng

 

Anh hùng rởm, nhuốc nhơ khốn nạn

Đại Chí phèo ngao ngán đời mình

Nghiệp càng mưng mủ thối rinh

Bôi vôi cạo trọc, nguyên hình quái thai

Thơ Chế Nhạo Chùm 122

 

Công Ty Tu Hành

Thơ trào phúng

 

Loa, loa, loa, loa, loa

Trách nhiệm theo hữu hạn

Công ty mời các bạn

Khẩn cấp lắm thịt xôi

Thơ Chế Nhạo Chùm 121

 

Bức Thư Đến Từ Vô Minh

Thơ trào phúng

 

Kẻ vô minh cùng đường quẫn trí

Gửi phong thư bắt bí thiền sư

Công năng tuệ nhãn thiên tư

Thày không thèm đọc thực hư thế nào?

Thơ Chế Nhạo Chùm 120

 

Đầu Bò Chó Dái Khùng Điên

Thơ trào phúng

 

Đoàn Văn Báu, cứ sủa hoài

Vêu vao mõm chó dằng dai hại Thày

Niềm tin chánh pháp cho hay

Kiên trì giới luật chuỗi ngày thong dong