Bỗng nhiên hôm nay trong hộp thư của tôi có mail của Mai Hoài Thu. Từ lâu tôi mải mê thơ phú với các bạn trẻ nhất là các cô nữ thi sĩ, ca nhạc sĩ trên Facebook nên tạm thời quên bẵng đi mất Mai Hoài Thu.
Mở mail ra xem thì ra là một tập thơ khoảng 133 bài thơ, Thu bảo em sẽ cho in nhưng muốn anh viết lời
cảm tưởng. Tưởng chuyện gì chứ thơ Mai Hoài Thu thì tôi đã quen biết từ khá lâu. Chính tôi đã
cảm tác, chuyển thể hay hoạ lại gần như tất cả rồi.
Tại sao vậy? Vì đọc thơ Thu như tôi cảm thấy
có duyên nợ thơ phú từ tiền kiếp hay sao ấy, chính bởi cái tâm hồn chân thành dàn dụa nước mắt
rất si tình lãng mạng của Thu mà tôi không tìm thấy ở một nhà thơ nữ nào là người Việt Nam cổ
kim cả.