Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 19
“Không hổ thẹn ông bà tiên tổ
Với thần linh phù hộ độ trì
Hiếu sinh mầm sống lương tri
Non xanh nước biếc vân vi đất trời
thodautranhbanluanxahoi.blogspot.com Những ai tôi tin tưởng, được sự ủy nhiệm của tôi có thể in thành sách hay đăng tải thơ văn của tôi lên mạng để nhằm phổ biến tình cảm tâm hồn của tôi với đồng bào với tổ quốc Việt Nam và những ai đó có thể đọc được chữ Việt Nam. Về lâu về dài cũng là để lưu truyền cho hậu thế, tránh sự nhầm lẫn mạo nhận tên tuổi của tôi, sau khi tôi đã trở về quê hương vĩnh hằng.
Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 19
“Không hổ thẹn ông bà tiên tổ
Với thần linh phù hộ độ trì
Hiếu sinh mầm sống lương tri
Non xanh nước biếc vân vi đất trời
1.9.2020
Nguyễn
Thanh Hoàng:
Thơ quá
hay !
Quý mến
và thán phục Thi sĩ LU HÀ !!
Em đang chuẩn bị sáng tác bộ truyện thơ ngụ ngôn, có lẽ chuyến này trở lại cái anh lục bát cổ truyền. Vì tác giả khuyết danh viết theo lối cổ phong: Lục Súc Tranh Công. Ngày mai hoặc ngày kia mời Anh THANH HOÀNG đón xem bài số 1 nhé.
18.7.2020
Nguyễn Thanh Hoàng:
“ Anh đọc tất cả tác phẩm của em khi anh thấy. Quý phục em
lắm !
Thơ rất hay mà ý
quá phong phú !!!
Thơ hay quá !
Quý phục Thi sĩ LU HÀ !!!“
Bàn luận với học giả Paul Nguyễn Hoàng Đức về Friedich
Nietzsche
Paul Nguyễn Hoàng Đức:
“Cuối cùng Nietzsche tiến đến hạ gục người thầy duy niệm
cao nhất cho lý tưởng tính của đạo đức - đó là Thượng Đế: “Thượng Đế đã chết rồi,
phải giết
Thượng Đế thì con người hùng, tức con người siêu nhân mới
có cơ xuất hiện”
-“Trong cuốn “Vui biết” (Gai Savoir), Nietzsche nhận định: “Biến cố lớn lao nhất việc ‘Thượng Đế đã chết’, việc tin tưởng vào Thượng Đế Cơ Đốc giáo không còn đáng tin nữa, đang khởi sự gieo bóng tối đầu tiên của nó trên châu Âu…và điều phải sụp đổ theo là lòng tin tưởng ấy vốn chưa bị hủy diệt. Tất cả những gì xây trên lòng tin tưởng ấy, dựa vào đó và lớn trên đó. Chẳng hạn toàn thể luân lý Tây Phương của chúng ta”
Bàn luận với học giả Paul Nguyễn Hoàng Đức
Paul Nguyễn Hoàng Đức:
-Mặc dù có những hạn chế theo xu hướng cực đoan như vậy, Trần Thái Đỉnh nhận xét: “Tuy nhiên, ảnh hưởng của Nietzsche đối với Tây phương ngày nay thực là lớn lao. Chúng tôi có ý nói đến ảnh hưởng tốt. Tuy không nghĩ như Emi Ludwig rằng Nietzsche là một bộ óc vĩ đại mà nước Đức và có lẽ cả Âu châu đã sản xuất ra từ Goethe đến nay, chúng ta cũng không thể chối cãi được sự rung động ghê sợ mà ông đã lay tỉnh nhân loại như ít khi thấy trong lịch sử. Đọc Nietzsche chúng ta thấy như bị tát vào mặt, ta thấy thẹn vì thói ươn hèn của tư tưởng ta, ta thấy hổ thẹn vì thái độ nô lệ và thụ động của ta, ta thấy ta chưa vươn tới mức làm người tự do, và vẫn chịu cảnh nô lệ của thủ tục và nô lệ của dư luận, ta thấy xấu hổ vì triết lý của ta thường chỉ là một mớ những ý đẹp nhưng vô hiệu lực, ta thấy ta như lũ trẻ con tháng ngày ngồi nhai đi nhai lại những lời của thánh hiền, coi đó là những bùa hộ mệnh và tưởng chừng như những kinh văn kia có phép mầu để giải quyết cuộc nhân sinh của ta, ta không biết rằng ỉ lại như thế là sống thân nô lệ. Tóm lại đọc Nietzsche là một liều thuốc bổ cho những tâm hồn muốn vươn lên” (48)
Bàn luận với học giả Paul Nguyễn Hoàng Đức
Paul Nguyễn Hoàng Đức:
“ Theo Nietzsche, người hiền tài là một thách đố và là một mũi giày dẫm lên trên lũ đông, nên lũ đông vừa kính vừa thâm thù kẻ anh hùng. Ông nói: “Người cao thượng là người đã ý thức và tin tưởng đinh ninh rằng mình có quyền nhận định, có quyền đặt ra những giá trị mà không cần được ai chấp nhận hết. Cái gì họ nghĩ là có hại, thì cái đó có hại, cái gì họ nghĩ là danh dự, thì đó là danh dự. Người tự chủ là kẻ sáng tạo ra những giá trị (créateur de valeur). Đó là luân lý của người tự chủ, một luân lý nêu cao danh dự của con người.“
Bàn luận với học giả Paul Nguyễn Hoàng Đức
Paul Nguyễn Hoàng Đức:
“ Theo Nietzsche, người hiền tài là một thách đố và là một mũi giày dẫm lên trên lũ đông, nên lũ đông vừa kính vừa thâm thù kẻ anh hùng. Ông nói: “Người cao thượng là người đã ý thức và tin tưởng đinh ninh rằng mình có quyền nhận định, có quyền đặt ra những giá trị mà không cần được ai chấp nhận hết. Cái gì họ nghĩ là có hại, thì cái đó có hại, cái gì họ nghĩ là danh dự, thì đó là danh dự. Người tự chủ là kẻ sáng tạo ra những giá trị (créateur de valeur). Đó là luân lý của người tự chủ, một luân lý nêu cao danh dự của con người.“