Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2019

Kỹ Nghệ Tự Say Thịt Chính Nó


Suốt 40 năm qua, chỉ một mình y, Hồ Ngọc Đại đã làm mưa làm gió ngành giáo dục Việt Nam, y đã tạo ra cái gọi là công nghệ giáo dục, thực ra là một cỗ máy nghiền nát tâm hồn trẻ thơ. Hồ Ngọc Đại là sản phẩm thừa, là con đẻ của chính cơ chế độc tài man rợ thú tính tạo ra.

Nếu không có Lê Nin, Stalin thì không có Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Hồ Ngọc Đại, Phạm Vũ Luận, Phùng Xuân Nhạ v.v…

Không Thể Nào Tin Nổi


Không thể nào tin nổi, nhưng đó là một sự thật phũ bàng cay đắng cho một kiếp con người tài hoa bạc mệnh. Người ta bảo hồng nhan bạc mệnh, bạc bẽo về đường tình duyên, nhưng Lý Kiến Hào là một nam nhi thì bạc bẽo về đường đời. Sáng nay tôi tìm trên youtube để nghe một album về tiếng hát của ca nhạc sĩ gọi là tình ca bolero khoảng 23 bài từ bài Bạc Trắng Lửa Hồng đến bài Yêu Vội Vàng. Hay quá, cảm động quá, xúc động quá không thể nào tin nổi. Tôi không thích so sánh nhưng lần này trong đời tôi phải xin lỗi mọi người, tôi không thiên vị nhưng từ trái tim nóng bỏng và cái đầu lạnh lùng tôi buộc phải nói lên: Đàm Vĩnh Hưng chỉ đáng xách dép cho Lý Kiến Hào thôi. Nhưng trớ trêu thay thiên hạ lại xưng tụng Đàm Vĩnh Hưng là ông hoàng ca nhạc mà không phải là Lý Kiến Hào?

Hồ Ngọc Đại Một Con Ác Qủy Trong Ngành Giáo Dục Việt Nam


Tôi không phải là một nhà sư phạm. không hề làm thày cô giáo, chỉ là một công dân bình thường, không có học vị gì hết. Nhưng số mệnh, hay do xứ mạng được sinh ra bắt buộc tôi phải viết ra rất nhiều bài luận bàn về giáo dục. Cách đây mấy năm và sau nữa nhân dip con gái nữ thi sĩ kiêm khoa học gia Mai Hoài Thu tốt nghiệp trung học ở Mỹ tôi cũng có viết thêm một bài luận dài và cũng giải thích ý nghĩa câu nói của triết gia Platon: “ Mọi đứa trẻ sinh ra đều có thể trở thành thiên tài, nếu như chúng có một người mẹ hay một người chị tốt. nếu như chúng không có dị tật bẩm sinh, nếu như chúng hoàn toàn khỏe mạnh khi cất tiếng khóc chào đời, ông khảng điịnh vai trò của người mẹ quan trọng hơn người cha trong việc nuôi dạy con cái thành tài.Tình thương yêu của người mẹ và phương pháp giáo dục hướng thiện nhân bản, sự liên kết giữa gia đình và nhà trường tối quan trọng, thày cô giáo muốn dạy cái gì trước hết phải được sự đồng ý của cha mẹ. Ông thừa nhận 10% là tài năng, năng khiếu bẩm sinh, còn 90% thành quả có được là do giáo dục mà nên.

Hai Ông Giáo Sư Nên Đi Học Lại


Tưởng trình độ kiến thức hai ông Hồ Ngọc Đại và Bùi Hiền cao thế nào, chứ tôi thấy quá tầm thường không hơn ông giáo làng lớp 3  Vũ Khiêu, không hơn ông hoạn lợn Đỗ Mười. Hai ông ấy khoe khoang  mình từng mài đũng quần trên ghế giảng đường Nga Xô và China. Với bộ chính trị, với bộ giáo dục Việt Nam thì đánh giá rất cao các ông ấy, vì xứ mù thằng chột làm vua. Qua mấy băng clip mới lòi ra là hai lão già này cực kỳ ngu dốt, ngu dốt thảm hại, theo tôi là loại đầu heo óc bã đậu, đần độn vô học, đến mức thô thiển thô bỉ viết Tổ quốc thành tổ cuốc, quy hoạch thành cui hoạch. Danh xưng giáo sư tiến sĩ là rỏm vì những kiến thức nham nhở hai ông này bị nhồi sọ ở Nga Xô và nước Tàu đã lỗi thời.

Dòng Sông Mẹ


Bình thơ Giang Hoa

Nữ sĩ Giang Hoa làm bài thơ “Dòng Sông Mẹ“ theo lối trường thiên tứ tuyệt, thể thơ mới đã có từ thời tiền chiến, nhờ sự sáng tạo của các thi sĩ Việt Nam thời đó gọi là thơ mới niêm luật như 4 câu thơ đường luật cắt ra không cần đối câu đối chữ, dài ngắn tùy theo người viết. Tôi ngẫm nghĩ cách bình thơ mới mà cổ kim xưa nay như chưa hề có ai từng làm. Tôi gọi kiểu cách mới này là dùng thơ để bình thơ. Sau khi đọc xong bài thơ của Giang Hoa tôi đã sáng tác luôn ra thơ lục bát và song thất lục bát để phụ họa theo ý Giang Hoa, làm rõ nét nổi bật thêm cảm xúc hồn thơ thiếu phụ, dày dạn trường đời và trường tình, cũng như nghệ thuật tu từ.

Đôi Dòng Về Lý Kiến Hào


Lý Kiến Hào tên thật là Nguyễn Thu, một chàng trai trẻ người miền trung, vùng Quảng Ngãi. Theo tôi là nơi chó ăn đá gà ăn sỏi. Đại để dân ở đây đời sống rất chật vật, nghèo nàn, quanh năm sóng thần lũ hụt. Thế nhưng Kiến Hào có một tâm hồn nghệ sĩ rất phong phú. Vừa là nghệ nhân, lại có tài viết nhạc và ca hát.

Đôi Điều Về Huỳnh Thúc Kháng - Nguyễn Du Và Phạm Quỳnh


-Lu Hà:
Tôi thật bàng hoàng sửng sốt khi đọc một bài đường thi của cụ Huỳnh Thúc Kháng viết với lời lẽ kiêu ngạo hàm hồ về nhà đại thi hào Nguyễn Du, bỉ báng học giả Phạm Quỳnh thậm tệ. Cụ diễu cợt học giả Phạm Quỳnh cổ súy người Việt Nam học chữ quốc ngữ, chê bai Truyện Kiều tà dâm. Thật ra cụ cũng chẳng phải tài ba ngon lành gì với cái bằng ông nghè học chữ nho. Cụ yêu nước? Cụ theo Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh trong phong trào Đông Du Nghĩa Thục? Cuối cùng cụ vẫn lom khom cúi đầu dưới trướng ông Hồ và được giữ chức bộ trưởng bộ nội vụ và quyền chủ tịch nước khi ông Hồ sang Pháp đàm phán. Cụ có phải là tay sai đắc lực cho ông Hồ tiêu diệt Quốc Dân Đảng, các đảng phái yêu nước khác hay thủ tiêu các thủ lãnh tôn giáo không? Nhưng tôi tin chắc cụ là một hủ nho học chữ Tàu, ăn cơm Tàu, chính cụ mê quan thày Tàu chứ đừng gắp lửa bỏ tay người, chê bai Nguyễn Du, Phạm Quỳnh sùng bái Tàu nô lệ Tàu như lời triết gia Paul Nguyễn Hoang Đức viết, trích dẫn cả thơ cụ: