Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2019

CON NGƯỜI ĐƯỢC ĐO BẰNG LÝ TRÍ TIÊN BỘ


-Paul Nguyễn Hoàng Đức: -“ Liên Hiệp Quốc cho rằng: Hạnh phúc ngày nay của thế giới không còn đơn giản như xưa chỉ bao gồm cơm ăn áo mặc, hạnh phúc ngày nay bao gồm cả tiến bộ là được giáo dục, học hành. Một phụ nữ hiện đại không thể có hạnh phúc kiểu ngày xưa là cum cúp theo bóng chồng nâng khăn sửa túi. Ngày nay người ta không thể nào hình dung nổi một phụ nữ không phóng xe máy, lái ô tô, tay cầm di động?! – Thầy Đivoa nói.

Chớm Thu Nức Nở Tiếng Thu


Bình thơ Giang Hoa - Lu Hà: “Chớm Thu“ và “Tiếng Thu“

Đã lâu lắm Lu Hà tôi hay làm thơ cảm hứng. Nghĩa là thơ không phải từ một chút tình riêng tư, từ cõi lòng tâm hồn mình do ai oán khổ đau nhớ thương ai đó mà viết ra. Cuộc đời yêu đương trầm luân thì đã viết hết cả rồi. Nhưng Lu Hà tôi lại thấy rung động xốn xang xao xuyến với nhân tình thế thái mà xúc động thành thơ. Khi nghe một bài hát, một đoạn văn tự sự của ai đó, một tiếng thở dài bâng quơ não nùng của người qua đường, gió thổi mây bay, một bài thơ vô tình đọc được. Tất cả là những vỉa than thiên nhiên mênh mông vô tận. Mình nhặt những mẩu than rơi vãi mà nhìn ngắm nó tìm ra cái cốt của than, dù là than bùn, than thô hay than rác rưởi cũng được, mình sẽ cho nó vào lò luyện than của tâm não trí tượng tượng thần thánh của riêng mình mà luyện ra một thứ than cốc tuyệt hảo cống hiến cho đời.

Cảm Nghĩ Về Bài Viết Của Nhà Văn Dương Thu Hương


 “Sức Mạnh Của Chủ Nghĩa Ngu Dân“ Nhân ngày 27/7: Ngày thương binh liệt sĩ CSVN.
-Dương Thu Hương:
 “Mỗi năm có hàng trăm cuộc đánh bom cảm tử tại Pakistan cũng đồng nghĩa với hàng trăm người tử vì đạo và hàng nghìn người vô tội khác thiệt mạng. Cộng đồng thế giới phẫn uất, lên án, nhưng đồng thời cũng băn khoăn và muốn thấu hiểu những sự thật nằm sau các hành động ấy. Nhà làm phim Sharmeen Obaid Chinoy đã hé mở một bí mật đáng sợ và kinh ngạc về cách mà Taliban thuyết phục trẻ em trở thành những kẻ đánh bom cảm tử.

Bình Giảng Bài Thơ “Bơ Vơ Xứ Nào“


Sở dĩ tôi thấy cần thiết bình giảng bài thơ bơ vơ xứ nào, sáng tác trong hoàn cảnh khi nghe bài hát của nhạc sĩ Phạm Đình Chương với tiên đề: “ Cho Một Thành Phố Mất Tên. Bởi vì bài thơ “ Bơ Vơ Xứ Nào“ của tôi mới được đăng trên Facebook thì có ngay một người tự nhận mình là trí thức am hiểu triết học ra sức công kích xỉ nhục lăng mạ tôi. Y trâng tráo viết:  Bài thơ tôi làm không hay, nghe như nước cống mà cũng đăng, không biết nhục không biết xấu hổ. Y với nickname: Heathcliff và lấy hình tễu làm đại diện. Một người hèn mọn đến mức không dám lộ rõ bộ mặt thật của mình mà cũng lăn xả vào hận thù công kích tôi như vậy cũng đủ biết y là loại người chả ra gì. Bây giờ tôi và các bạn sẽ ném y vào sọt rác. Cái đáng quan tâm là ý nghĩa nội dung nghệ thuật của bài thơ. Về nội dung bài hát của nhạc sĩ Phạm Đình Chương viết theo lối văn ngẫu biền tôi không bàn đến mà trọng tâm là bình giảng ý nghĩa của bài thơ do tôi sáng tác.

Bàn Về Văn Chương Triết Học Với Paul Nguyễn Hoàng Đức


Trích lời Paul Nguyễn Hoàng Đức:
“- Các trò thân mến, triết học kinh điển là triết học thuần khiết suy lý tột cùng cái bên trong của vạn vật – gọi là Bản thể, hay Bản tính, và nó đã trở thành khuôn vàng thước ngọc cho nhân loại. Vậy thì với biện chứng pháp xê dịch kiểu của Heraclite, hay nhào lộn kiểu Hê-ghen, triết học kinh điển có bất lực không? – Thầy Đivoa mở đầu bài giảng.
Ta cũng nhắc lại với các trò: cái lâu dài vĩnh cửu thường được nhân loại coi trọng hơn cái thoảng qua. Đặc biệt trong câu “có thủy có chung”, hay “có trước có sau”, thậm chí người Việt có câu:
“Mồ cha con bướm khôn ngoan
Hoa thơm bướm đậu, hoa tàn bướm bay”

Bàn Về Tinh Thần Xã Hội Với Triết Gia Paul Nguyễn Hoàng Đức Và Các Bạn Facebook


+ Paul Nguyễn Hoàng Đức:
- Các trò thân mến, “trí tuệ là ngôn ngữ”, mà ngôn ngữ cao nhất là đối thoại. Học xong mà không đối thoại được chẳng khác gì học võ xong chỉ ngồi tán hươu tán vượn chưởng nọ - điện kia, mà không dám thi đấu. – Thầy Đivoa nói.

Các chuyên gia cho biết: trong tất cả các cuộc đối kháng, đấu khẩu, ngay cả vợ - chồng là chỗ gối ấp má kề, nhưng người ta đều cay cú muốn hạ đối phương một đòn “tịt hẳn”, chọn gót A-sin mà đánh gục.

Bàn Về Thói Quen Ngồi Xổm Và Đi Chân Đất


-Paul Nguyễn Hoàng Đức:
“ Ngồi xổm

Con người đẹp nhất là danh dự và kiêu hãnh, vì thế trái nghịch với nó là tính cách và các thói quen tự ti, nô bộc. Hiển nhiên, cái thói quen trông hèn yếu nhất của con người, như triết gia Mauss bàn về các “kỹ năng của cơ thể” mà chúng ta đã bàn ở phần một là “ngồi xổm”, tức không có ghế, cũng chẳng có bàn. Không có ghế là chưa xác định cho mình một chỗ ngồi. Không có bàn thì chưa có chỗ viết - cũng khó mà có trí tuệ. Về điểm này, người Anh gọi các ngài chủ tịch, người phụ trách diễn đàn, người ở ngôi cao là Chairman (che - men). Nó được ghép từ hai chữ “chair” - là ghế ngồi, và “man” là người. Người Việt theo lối Hán tự cũng gọi những người đó là “Chủ toạ”. Nghĩa “chủ” - là ngôi vị trên - làm chủ, “toạ” - là ngồi.